Kiếm Trong Diễn Ðàn Show Threads  Show Posts

Trang Chủ

Go Back   Diễn đàn chia sẻ thông tin thú vị, kinh nghiệm, kỹ năng sống, học tập, làm việc > Tình yêu là muôn thuở > Quê hương - Gia đình

Quê hương - Gia đình Quê hương là chùm khế ngọt - Cho con trèo hái mỗi ngày...

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài Xếp Bài
Old 10-30-2009, 10:56 PM   #1
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default Viết về " MẸ "

Truyền thống Việt Nam từ ngàn xưa vốn coi đạo Hiếu là lửa thiêng un đúc tinh thần gia tộc. Từ lúc bập bẹ còn ngồi ghế nhà trường các con đã được học “Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ HIếu mới là đạo con” và nó đã trở thành như một bài Kinh phật tụng trong lòng mỗi người. mà xét cho cùng, ai không cư xử tốt với cha mẹ là người đứt ruột đẻ ra mình thì ắt gì cư xử tốt với tha nhân.



Thế cho nên:

Có cha mẹ mới có ta

Làm nên là bởi mẹ cha vun trồng

Thờ cha mẹ phải hết lòng

Ấy là chữ Hiếu dạy trong luân thường.



Thật bất hạnh cho những ai cài hoa hồng trắng khi không còn có mẹ, và diễm phúc thay cho những ai cài hoa hồng đỏ khi biết rằng mình đang còn có mẹ bên cạnh cuộc đời. Một lời thăm hỏi, một lá thư vấn an, một chuyến viếng thăm, một chút quà trong ngày sinh nhật, một bữa tiệc họp mặt gia đình, thuốc than khi đau ốm, và nhất là những cử chỉ cùng lời nói cân cần lễ độ, những thứ ấy có khó khăn gì lắm đâu mà đôi khi chúng con cũng vô tình xao nhãng làm nát lòng mẹ cha ở tuổi cuối đời cô quạnh.



Mẹ ơi! Tình thương của cha mẹ dành cho chúng con là không bờ bến, như bầu trời không cánh cửa; trái tim của mẹ là kỳ quan vĩ đại nhất trong tất cả những kỳ quan của nhân loại. Lẻ ra, là một người con hiếu thảo chúng con phải “Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời. Cầu cho cha mẹ sống đời với con”; đằng này chúng con lại vô tâm so tính thiệt hơn với mẹ:



“Cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng

Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày”



Mẹ ơi, chúng con vẫn biết rằng



“Vai gánh nặng muôn nghìn điều khó nhọc

Đấng mẹ hiền lo ngại suốt quanh năm

Đường thiên lý vai mang chân bước vội

Mong chở về chăm sóc đàn con

Tình thiên liêng nung cháy cả tâm hồn

Ôi! Cao quý tấm lòng thương của mẹ”



Mẹ là hiện thân của mặt trời phúc hậu; mặt trăng hiền từ soi sáng; mẹ là dòng sữa ngọt ngào, là bài hát thần tiên, là làn gió mát thổi nhẹ nhàng lùa vào hồn chúng con. Là cái noi để chúng con lưu lạc tìm về, là tấm gương để đàn con nhắm tới. mẹ là thần tượng cao quý vĩ đại thiêng nhất mà chúng con tôn kính và thờ phượng ở trong lòng mà không sợ thất vọng vì thần tượng bị sụp đổ.

Ôi, nhân loại có bao nhiêu con người thì có chừng ấy những bài tình ca về mẹ, nhưng nhiều nhất chắc có lẻ là những bản tình ca không lời, vì không có lời nào, bút mực nào có thể nói hết về mẹ, vì mẹ là tất cả cuộc đời chúng con: Mẹ đã biến con từ không thành có, từ có thành lớn khôn, từ những cơn đau xé ruột đến những nước mắt mồ hôi mẹ đều cho con hết. đường con đi, đất trời con nhìn thấy, sông biển con vượt qua, kiến thức, sự nghiệp, văn chương, tình cảm đều là công tạo tác dưỡng nuôi dạy bảo của mẹ. một miếng con ăn, một hơi con thở, hạnh phúc con thừa hưởng, khổ đau con chịu đựng, không có mẹ làm sao con được biết. Máu chảy trong người con có phải cũng do mẹ sẽ chia. Thành công ngất ngưỡng trên ngôi vị vinh quang hay thất bại thảm hại giữa chốn bụi đời người ta nghĩ ngay đến mẹ và mong có mẹ để chia sẽ. Không, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu, và hãy nói yêu mẹ khi mẹ còn có thể nghe được điều ấy.



Có người con nào không cảm thấy ray rức, không cảm thấy man mác buồn, khi nhớ lại những lần mình đã làm phật ý mẹ lúc mẹ còn sống. Tiếc, vì thời gian bên mẹ chẳng có bao lâu, mà không biết làm vui lòng mẹ. Buồn, vì khi nhìn ra những lầm lở của mình thì mẹ đã lìa xa không còn nữa. Thuở sinh thời, mẹ thường hay giảng cho chúng con nghe về cái nghiệp lực theo đuổi mọi người, hẳn con đã tạo nhiều nghiệp ác trong những kiếp nào trước, nhưng chắc cũng có tạo chút ít nghiệp lành nên mới sinh ra làm con của mẹ để nhận lãnh cái gia tài tình thương và đạo giáo của mẹ. Nhờ mẹ hướng dẫn mà con thoát ra khỏi dòng diễn viên trở thành khán giả ngồi nhìn lên sân khấu, vì cuộc đời chỉ là vỡ tuồng dài, làm sao đến lúc nằm xuống khỏi bị lương tâm giằng giặc giày xéo về những nghiệp ác mà mình đã tạo ra trong lúc diễn xuất ở ngoài sân khấu cuộc đời.



Mẹ ơi, mẹ hãy nhận nơi đây những lời sám hối của chúng con. Nếu đã có khi làm cho mẹ buồn mẹ khổ. Thiết nghĩ, ai còn có mẹ là một diễm phúc ân huệ lớn nhất trên cõi đời, và vì thế hãy nhớ rằng:



“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.”



Bởi vì, không có sự mất mát lớn lao nào hơn trong cuộc đời khi ta không còn có mẹ

“Năm ngoái mẹ chưa mất

Trăng sáng ba gian nhà

Năm nay không còn mẹ

Trăng tàn thành lệ sa”.

Những bài viết ngẫu nhiên trong Box:
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 10:57 PM   #2
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI

Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc
Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát, chán chường
Lòng vui lên thấy mẹ cười trước mặt
Được vỗ về, được âu yếm yêu thương

Nhà mình nghèo, mẹ sợ thân con lạnh
Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm
Con trở giấc, mẹ vội vàng lính quýnh
Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên

Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ
Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con
Khi vấp ngã, gọi “Mẹ ơi!” rất khẽ
Đỡ con lên, Mẹ hỏi “Có đau không” ?

Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống
Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?
Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngã
Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không?”
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 10:59 PM   #3
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

Nhớ Mẹ


Buồn hay vui, con cũng đã quay về
Đi lẫn vào dòng người vừa tan tầm Máy Dệt
Những hạt bông trên áo quần, trên tóc
Ai thì không nhận ra, con thì con nhận ra
Vì ngày xưa khi tan tầm về nhà
Mẹ cũng có những hạt bông như thế
Và thời gian - khi con còn bé
được chia theo thời gian của mẹ, thành ca sáng, ca chiều, ca đêm
Và căn bệnh đầu tiên mà con biết, là từ mẹ: bệnh tim
Vì thế, khi thấy con làm thơ, mẹ buồn nhưng chẳng nói
Giữa nghề dệt ngôn từ với nghề dệt vải
Mẹ biết, chọn nghề gì con cũng gặp gian nan
Giờ thì muộn rồi. Ca sáng vừa tan
Những người thợ ra về - những hạt bông trên áo quần, trên tóc...
Bốn mươi năm... ngỡ có gì đâu khác?
Chỉ mẹ đã không còn. Và con lại bệnh tim...
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 10:59 PM   #4
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

Mẹ !


Mười sáu tuổi con nào đã lớn
Chưa trưởng thành mẹ đã bỏ con đi
Mười sáu tuổi con mồ côi mẹ
Chẳng thể nào tin, mẹ mãi xa con

Làm con trai khóc không thành tiếng
Nước mắt chảy ngược dòng trong nức nở Mẹ ơi !
Và máu chảy trong tim con mỗi lần nghe bạn bè gọi Mẹ
Chẳng bao giờ con được gọi Mẹ ơi!

Mẹ xa rồi chị gái chẳng gần con
Căn nhà vắng những đêm đông lạnh giá
Ai sưởi ấm lòng con trong từng cơn giá lạnh
Biết bao lần con gọi Mẹ, Mẹ ơi!

Và hằng đêm trong giấc mơ Mẹ lại ở cùng con
Âu yếm hôn con trong vòng tay của Mẹ
Mẹ lại hỏi con câu hỏi khi ngày xưa còn bé
Con thương Mẹ nhất nhà có phải không con?

Cả cuộc đời phía trước của con
Con bước đi thế nào khi bên con không còn có Mẹ
Bởi tướng cướp anh hùng lúc lâm chung
cũng thường hay gọi Mẹ
Mẹ lại về giúp con qua gian khổ Mẹ nha !

Con chợt tin đời còn có phép nhiệm màu
Mẹ lại trở về trong dáng đi hiền hậu
Và dang tay con ôm hạnh phúc
Hạnh phúc tột cùng của đứa trẻ mồ côi
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 11:00 PM   #5
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

Mẹ Yêu


Mẹ đi qua bến yêu
Lưu dấu đời bờ hi sinh
Mẹ ban cho suối thương
Con ngập hồn tình quê hương

Mẹ cho con tiếng ru
Con yên vành nôi giấc ngủ
Mẹ qua bao lửa giông
Ấp ủ tình con bao ước mong

Mẹ đem thân tả tơi
Cho sữa bầu con tuổi thơ
Mẹ truân chuyên ngả đường
Dẫu xa lìa yêu cố hương

Mẹ qua bao đổi thay
Mong một ngày con nhảy bay
Mẹ nhỏ lệ vai gầy
Tô điểm đời bao đắng cay

Mẹ ra đi có nghe
Tay con còn lời lay kêu
Mẹ đi xa luỹ tre
Có nghe lòng con đau biển yêu

Mẹ ơi nơi suối mơ
Ghi nhớ tình ai dâng tấm thân...
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 11:00 PM   #6
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

Mẹ Ơi, Đời Mẹ

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
"Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 11:01 PM   #7
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

LÒNG MẸ





Gái lớn ai không phải lấy chồng

Can gì mà khóc, nín đi không!

Nín đi! mặc áo ra chào họ

Rõ quí con tôi! Các chị trông!



Ương ương dở dở quá đi thôi!

Cô có còn thương đến chúng tôi

Thì đứng lên nào! lau nước mắt

Mình cô làm bận mấy mươi người.



Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

Này gương này lược này hoa tai

Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

Nào đã thua ai đã kém ai?



Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả

Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương!



Đưa con ra đến cửa buồng thôi

Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!

Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc

Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-30-2009, 11:01 PM   #8
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

Mẹ



Mẹ yêu ơi, hôm nay ngày của mẹ
Con lang thang tìm bóng mẹ đâu đây
Ngày ra đi, con nhớ dáng mẹ gầy
Đưa tay vẫy chào con thơ lần cuối

Ngày ra biển con gục đầu buồn tủi
Gió biển lùa vào mắt, ướt mặn môi
Thuyền lênh đênh theo định mệnh mãi trôi
Con nào biết bóng mẹ dần xa khuất

Nơi xứ lạ, con sống đời lay lất
Dẫu xa quê, con luôn nhớ cội nguồn
Bao nhiêu năm, đời viễn xứ thật buồn
Ngày trở lại, hiên nhà mẹ vắng bóng

Mẹ yêu ơi, đây đoá hồng dâng mẹ
Nơi phương xa , con nhớ mẹ thật nhiều
Tìm đâu ra hình bóng mẹ thương yêu
Đã vĩnh viễn ra đi, không từ giã

Mẹ yêu ơi, con bên này đói lã
Đói tình thương, thèm lời mẹ vỗ về
Đốt nén hương dâng mẹ, lòng tái tê
Hôn đất lạnh, mẹ ơi! con nhớ mẹ
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-31-2009, 08:17 AM   #9
nhanvatso1
Thiên Niên Nhất Mộng
 
nhanvatso1's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Vô Mộng đại lục
Bài gửi: 1,334
Default

hay .Ko con gi de noi


Signature

──────▄▌▐▀▀▀▀▀▀▀ ▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀ ▀▀▀▀▀▀▌
───▄▄██▌█ ░Xe chở 1.000 tỷ trái tim ♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
▄▄▄▌▐██▌█ ░░░░░░░░░░░░░░░░ ░░░░░░░░░░░░▐\♥♥
███████▌█▄▄▄▄▄▄▄ ▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄▄ ▄▄▄▄​▄▄▌\♥♥
▀❍▀▀▀▀▀▀▀❍❍▀▀▀▀▀ ▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀▀ ▀❍❍▀▀ \♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
nhanvatso1 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-31-2009, 09:00 AM   #10
miuluoi87
 
miuluoi87's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 862
Default

Viết về mẹ thì muôn thủa không bao giờ hết. Đúng hok bạn?
miuluoi87 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-31-2009, 11:03 AM   #11
PeCao
Active Member
 
PeCao's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gửi: 385
Default

_ Con ước mẹ là nắng để con là cánh hoa. Nắng dịu dàng cho hoa vươn mình sưởi ấm.

_ Con ước mẹ là gió để con là cánh diều. Gió hát ru cho diều kia viết nên trang cổ tích. Cổ tích nằm mộng trên cao.

_ Con ước mẹ là vầng trăng để con là những ngôi sao nhỏ. Những ngôi sao quấn quýt bên vầng trăng dịu dàng. Cùng vui đùa cùng toả sáng.

_ Con ước mẹ là trời xanh để con là mây trắng. Mây trắng mãi trôi nhưng sẽ không bao giờ đi hết màu xanh của lòng mẹ.

Có bao điều con muốn ước nhưng nếu chỉ được lựa chọn một thôi, con sẽ ước mẹ sống mãi, để những đứa con không bao giờ phải khóc vì mất mẹ - thiên đường tình yêu của con.

^^!, viết về cha mẹ thì mãi mãi hok bao giờ chấm dứt mà, hì


Signature Một con bé hay mơ mộng, một con mèo thích nằm ườn ở nhà ngủ và đọc truyện, một con người không muốn lệ thuộc vào quá khứ...Và một đứa con gái ngu ngốc đặt niềm tin vào những ảo tưởng mơ hồ chỉ để níu giữ ước muốn được tồn tại...

PeCao is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở


Powered by:MTG

E-mail: admin@muathoigian.vn



ChipLove's Family