Ðề tài: Alone - Heart
View Single Post
Old 05-15-2010, 10:01 PM   #2
phonglinhtim
 
phonglinhtim's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 665
Default

Buồn mênh mông...

Em phóng xe nhằm về phía biển. Phố đông người, ai ai cũng hối hả. Nhiều lúc em tự hỏi: Người ta bận gì mà người người nhao lên phía trước, thậm chí đèn đỏ cũng không buồn dừng lại; đôi khi làm người khác ngã để mình tiến lên. Trong thành phố đầy khói bụi, đầy bon chen này những ai đi cùng hướng với em? Những ai sẽ đi ngược chiều với em? Và những ai sẽ xô em ngã?

Biển lộng gió. Gió từng đợt quất vào mặt đau rát. Nước mắt chảy dài. Tại gió làm cho mắt em đau hay em đang khóc?Biển đôi khi cũng giống như người, khi hiền hoà, khi cuộn chảy sục sôi, khi hơn dỗi. Em khẽ nhắm mắt cho gió thổi tung mái tóc, nghe nỗi buồn từ từ ngấm vào tim. Giá nỗi buồn như bụi vương trên áo, em sẽ đem tất cả ra biển, giặt một lần, nhờ nước biển cuốn trôi tất cả. Giá nỗi buồn như là nước mắt, em sẽ khóc một lần cho nước mắt cạn khô...

Cuộc đợi là một vở kịch dài, người ta dựng cảnh, căng phông cho em diễn. Tại sao em không diễn? Hay em rút cuộc là một diễn viên tồi!

Một cánh cửa khép lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, điều quan trọng người ta đừng nhìn mãi vào cánh cửa đã khép. Bao nhiêu lâu nữa thì một cánh cửa khác sẽ mở ra sau khi cánh cửa kia đóng? Bao nhiêu lâu nữa em thôi không nhìn vào cánh cửa khép lại với mình.

Gió Biển miên man...Em không biết và đôi khi em không muốn biết, nhiều lúc em thấy mình giống một đứa trẻ. Em ngốc nghếch chơi với dao và nó khiến em chảy máu. Em khóc, khóc vì đau, khóc vì tủi, khóc vì chẳng có nơi nào đổ lỗi, để dỗi hờn.


Ánh đèn neon chiếu qua một lớp sương mỏng vàng vọt, nhạt nhoà như chính em. Thời gian qua những ước mơ trong em dần lụi tắt. Em như kẻ độc hành đi trên đầm lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu. Không có gì là mãi mãi. Biết vậy sao sống mũi em vẫn cay cay. Em không có quyền bắt người khác nhìn mãi vào những thứ đã qua. Thời gian qua em làm được gì? Câu trả lời là không gì cả ngoài một việc em cố tỏ ra mình mạnh mẽ để che giấu một trái tim yếu đuối. Một kẻ hèn nhát là em đang chạy trốn. Em mải miết chạy trốn để rồi chính em rơi vào vòng luẩn quẩn. Vòng tròn như chiếc vòng kim cô bóp lấy tim em.

Đau nhói.

Sương thấm qua vai áo.

Lạnh.

Em quay trở về khi phố đã thưa người. Mở cửa phòng, bật đèn, chui vào trong chăn, bật điện thoại lên. Tin nhắn báo bảy cuộc gọi lỡ. Ai tìm em vậy? Tìm vì công việc hay sợ em bỏ đi hoang lạc lối?

tigerdn


Signature Đi vắng vài ngày.
phonglinhtim is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn